月下

宋代 朱松
幽独不自得,出门谁适从。滔滔我不即,踽踽世宁容。 吾道固应尔,何人此意同。唯馀穿户月,照我一尊空。
yōu   chū mén shuí shì cóng tāo tāo   shì níng róng
dào yīng ěr   rén tóng wéi chuān 穿 yuè   zhào zūn kōng