月夕

宋代 陆游
我昔隐天台,夜半游句曲。 弄月过垂虹,万顷一片玉。 烟艇起菱唱,水风吹钓丝,更欲小徙倚,恐失初平期。 今年游青城,三十六峰峦,白云反在下,使我毛骨寒。 天如玻璃锺,倒覆湿银海。 素壁行其间,草木尽光彩。 姮娥顾我笑,手抚玉兔儿;莫怪世人生白发,秋风桂老欲无枝。
yǐn tiān tāi   bàn yóu
nòng yuè guò chuí hóng   wàn qǐng piàn
yān tǐng líng chàng   shuǐ fēng chuī diào   gèng xiǎo   kǒng shī chū píng
jīn nián yóu qīng chéng   sān shí liù fēng luán   bái yún fǎn zài xià   shǐ 使 máo hán
tiān zhōng   dào shī 湿 yín hǎi
xíng jiān   cǎo jìn guāng cǎi
héng é xiào   shǒu ér   guài shì rén shēng bái   qiū fēng guì lǎo zhī