约王予安同入云门为终老之计

明代 陈洪绶
王老卧草间,才子为朋友。才子不得留,霜林泣老叟。 父母之常情,愿子得长寿。乱世之生人,安用期长久。 君担经几函,我负米数斗。云门六寺间,可以老死否。 请观五月间,千人断其首。太史得善终,文名又不朽。 抱腰连手行,慎弗谋诸妇。
wáng lǎo cǎo jiān   cái wèi péng you cái liú   shuāng lín lǎo sǒu
zhī cháng qíng   yuàn zi cháng shòu 寿 luàn shì zhī shēng rén   ān yòng cháng jiǔ
jūn dān jīng hán   shù dòu yún mén liù jiān   lǎo fǒu
qǐng guān yuè jiān   qiān rén duàn shǒu tài shǐ shàn zhōng   wén míng yòu xiǔ
bào yāo lián shǒu xíng   shèn móu zhū