月上人以拳石植海松莳菖阳于四际苍姿秀色钟清气于几案间以为梅溪之野人赠兼惠诗章因与酬唱凡四首 其二

宋代 王十朋
处士何须种七松,剩栽海上绿髯龙。灵根频灌苍如玉,黛色初抽软似茸。 蘸水小山形凿凿,引年昌歜节重重。道人分得岁寒种,一洗梅溪憔悴容。
chǔ shì zhǒng sōng   shèng zāi hǎi shàng 绿 rán lóng líng gēn pín guàn cāng dài   chū chōu ruǎn shì rōng    
zhàn shuǐ xiǎo shān xíng záo záo   yǐn nián chāng chù jié chóng chóng dào rén fēn de suì hán zhǒng   méi qiáo cuì róng