月上海棠 用前人韵

宋代 党怀英
傲霜枝袅团珠蕾。冷香霏烟雨、晚秋意。萧散绕东篱,尚彷佛、见山清气。 西风外,梦到斜川栗里。 断霞鱼尾明秋水。带三两飞鸿、点烟际。疏林飒秋声,似知人、倦游无味。 家何处,落日西山紫翠。
ào shuāng zhī niǎo tuán zhū lěi lěng xiāng fēi yān wǎn qiū xiāo sàn rào dōng   shàng páng jiàn shān qīng
西 fēng wài   mèng dào xié chuān
duàn xiá wěi míng qiū shuǐ dài sān liǎng fēi hóng 鸿 diǎn yān shū lín qiū shēng   shì zhī rén juàn yóu wèi
jiā chǔ   luò 西 shān cuì