月三首

唐代 杜甫
断续巫山雨,天河此夜新。若无青嶂月,愁杀白头人。 魍魉移深树,虾蟆动半轮。故园当北斗,直指照西秦。 并照巫山出,新窥楚水清。羁栖愁里见,二十四回明。 必验升沉体,如知进退情。不违银汉落,亦伴玉绳横。 万里瞿塘峡,春来六上弦。时时开暗室,故故满青天。 爽合风襟静,高当泪脸悬。南飞有乌鹊,夜久落江边。
duàn shān   tiān xīn ruò qīng zhàng yuè   chóu shā bái tóu rén
wǎng liǎng shēn shù   dòng bàn lún yuán dāng běi dǒu   zhí zhǐ zhào 西 qín
bìng zhào shān chū   xīn kuī chǔ shuǐ qīng chóu jiàn   èr shí huí míng
yàn shēng chén   zhī jìn tuì 退 qíng wéi yín hàn luò   bàn shéng héng
wàn táng xiá   chūn lái liù shàng xián shí shí kāi àn shì   mǎn qīng tiān
shuǎng fēng jīn jìng   gāo dāng lèi liǎn xuán nán fēi yǒu què   jiǔ luò jiāng biān