月三十韵

唐代 元稹
蓂叶标新朔,霜豪引细辉。白眉惊半隐,虹势讶全微。 凉魄潭空洞,虚弓雁畏威。上弦何汲汲,佳色转依依。 绮幕残灯敛,妆楼破镜飞。玲珑穿竹树,岑寂思屏帏。 坐爱规将合,行看望已几。绛河冰鉴朗,黄道玉轮巍。 迥照偏琼砌,馀光借粉闱。泛池相皎洁,压桂共芳菲。 的的当歌扇,娟娟透舞衣。殷勤入怀什,恳款堕云圻。 素液传烘盏,鸣琴荐碧徽。椒房深肃肃,兰路霭霏霏。 翡翠通帘影,琉璃莹殿扉。西园筵玳瑁,东壁射蛜蝛. 老将占天阵,幽人钓石矶。荷锄元亮息,回棹子猷归。 迢递同千里,孤高净九围。从星作风雨,配日丽旌旗。 麟斗宁徒设,蝇声岂浪讥。司存委卿士,新拜出郊畿。 今古虽云极,亏盈不易违。珠胎方夜满,清露忍朝晞。 渐减姮娥面,徐收楚练机。卞疑雕璧碎,潘感竟床稀。 捐箧辞班女,潜波蔽虙妃。氛埃谁定灭,蟾兔杳难希。 须遣圆明尽,良嗟造化非。如能付刀尺,别为创璿玑。
míng biāo xīn shuò   shuāng háo yǐn huī bái méi jīng bàn yǐn   hóng shì quán wēi
liáng tán kōng dòng   gōng yàn wèi wēi shàng xián   jiā zhuǎn
cán dēng liǎn   zhuāng lóu jìng fēi líng lóng chuān 穿 zhú shù   cén píng wéi
zuò ài guī jiāng   xíng kàn wàng jiàng bīng jiàn lǎng   huáng dào lún wēi
jiǒng zhào piān qióng   guāng jiè fěn wéi fàn chí xiāng jiǎo jié   guì gòng fāng fēi
dāng shàn   juān juān tòu yīn qín huái 怀 shí   kěn kuǎn duò yún
chuán hōng zhǎn   míng qín jiàn huī jiāo fáng shēn   lán ǎi fēi fēi
fěi cuì tōng lián yǐng   liú li yíng diàn 殿 fēi 西 yuán yán dài mào   dōng shè wēi   .
lǎo jiàng zhàn tiān zhèn   yōu rén diào shí chú yuán liàng   huí zhào yóu guī
tiáo tóng qiān   gāo jìng jiǔ wéi cóng xīng zuò fēng   pèi jīng
lín dòu níng shè   yíng shēng làng cún wěi qīng shì   xīn bài chū jiāo
jīn suī yún   kuī yíng wéi zhū tāi fāng mǎn   qīng rěn cháo
jiàn jiǎn héng é miàn   shōu chǔ liàn biàn diāo suì   pān gǎn jìng chuáng
juān qiè bān   qián fēi fēn āi shuí dìng miè   chán yǎo nán
qiǎn yuán míng jǐn   liáng jiē zào huà fēi néng dāo chǐ   bié wèi chuàng xuán