雨二首 其一

宋代 孙觌
风卷三江立,雷穿九地鸣。捎林百鸟散,破柱一龙惊。 满树春声合,连甍晓溜倾。坐看流恶尽,邑里一时清。
fēng juǎn sān jiāng   léi chuān 穿 jiǔ míng shāo lín bǎi niǎo sàn   zhù lóng jīng
mǎn shù chūn shēng   lián méng xiǎo liū qīng zuò kàn liú è jǐn   shí qīng