雨二首 其一

宋代 孙觌
山空发清响,楼迥落馀霏。掩冉花头重,浑酣水面肥。 喧豗沉地镜,飘洒净垣衣。数点苍茫里,饥乌接翅归。
shān kōng qīng xiǎng   lóu jiǒng luò fēi yǎn rǎn huā tou zhòng   hún hān shuǐ miàn féi
xuān huī chén jìng   piāo jìng yuán shǔ diǎn cāng máng   jiē chì guī