雨二首

宋代 赵蕃
旱极乃得雨,凄然天已秋。 譬如病且革,药剂方一投。 不犹愈于无,庶几千一瘳。 未闻失东隅,果有桑榆收。
hàn nǎi   rán tiān qiū  
bìng qiě   yào fāng tóu  
yóu   shù qiān chōu  
wèi wén shī dōng   guǒ yǒu sāng shōu