与二弟过溪至广教兰若

宋代 梅尧臣
溪水今尚浅,涉马不及鞯。 岸口出近郭,野径通平田。 行行渡小桥,决决响细泉。 万木荫古殿,一灯明象筵。 长廊颜頵碑,字体家法传。 空堂裴相真,白髯垂过咽。 名迹两不灭,岂独画与镌。 高僧凿崖腹,建阁将云连。 秘此龙鸾迹,足使臣仆虔。 修竹间长松,森卫若被坚。 是必神物护,禹穴空岁年。 饭讫过山後,井傍携名煎。 探幽偶转谷,忽视昭亭巅。 蔓草不识名,步侧时得牵。 幽禽声各异,可辨唯杜鹃。 似惊俗客来,聒聒两耳边。 弊庐隔城堞,畏暮遽言还。 道逢张罗归,鸟媒兼死悬。 遂同山梁雉,令我复喟然。 聊追一日事,书以为短篇。
shuǐ jīn shàng qiǎn   shè jiān
àn kǒu chū jìn guō   jìng tōng píng tián
xíng xíng xiǎo qiáo   jué jué xiǎng quán
wàn yīn diàn 殿   dēng míng xiàng yán
cháng láng yán yūn bēi   jiā chuán
kōng táng péi xiāng zhēn   bái rán chuí guò yàn
míng liǎng miè   huà juān
gāo sēng záo   jiàn jiāng yún lián
lóng luán   shǐ 使 chén qián
xiū zhú jiān cháng sōng   sēn wèi ruò bèi jiān
shì shén   xué kōng suì nián
fàn guò shān hòu   jǐng bàng xié míng jiān
tàn yōu ǒu zhuǎn   shì zhāo tíng diān
màn cǎo shí míng   shí qiān
yōu qín shēng   biàn wéi juān
shì jīng lái   guō guō liǎng ěr biān
chéng dié   wèi yán hái
dào féng zhāng luo guī   niǎo méi jiān xuán
suì tóng shān liáng zhì   lìng kuì rán
liáo zhuī shì   shū wéi duǎn piān