越女镜心(别席毛莹)

宋代 姜夔
风竹吹香,水枫鸣绿,睡觉凉生金缕。镜底同心,枕前双玉,相看转伤幽素。傍绮阁、轻阴度。飞来鉴湖雨。 近重午。燎银篝、暗薰溽暑。罗扇小、空写数行怨苦。纤手结芳兰,且休歌、九辩怀楚。故国情多,对溪山、都是离绪。但一川烟苇,恨满西陵归路。
fēng zhú chuī xiāng   shuǐ fēng míng 绿   shuì jiào liáng shēng jīn jìng tóng xīn   zhěn qián shuāng   xiāng kàn zhuǎn shāng yōu bàng qīng yīn fēi lái jiàn
jìn chóng liáo yín gōu àn xūn shǔ luó shàn xiǎo kōng xiě shù xíng yuàn qiàn shǒu jié fāng lán   qiě xiū jiǔ biàn huái 怀 chǔ guó qíng duō   duì shān dōu shì dàn chuān yān wěi   hèn mǎn 西 líng guī