约君用

宋代 方岳
十日春寒挟雨俱,新晴物色总欢娱。 花曾识面若含笑,鸟不知名时自呼。 流水短桥宜画取,暖风迟日有诗无。 傥来须蜡登山屐,村北村南路欲芜。
shí chūn hán xié   xīn qíng zǒng huān  
huā céng shí miàn ruò hán xiào   niǎo zhī míng shí  
liú shuǐ duǎn qiáo huà   nuǎn fēng chí yǒu shī  
tǎng lái dēng shān   cūn běi cūn nán