阅旧诗轴见夏均父和晁之道诗次其韵寄伯容仲成均父诸友

宋代 饶节
往者少年日,所慕韩伯休。涉世更百难,得交多胜流。 当时回俗驾,喘汗困万牛。晚看故曹耦,半逝半乃侯。 侯者朱其轮,逝者卧荒丘。荒丘不足悲,朱轮或可羞。 翻然乃自悟,庶几桑榆收。朋侪竞挽止,一往只掉头。 我岂筑室愚,喋喋于道谋。向来汉上行,悬知计未优。 重念佛祖心,独往恐不酬。细看丛林敝,百孔如破裘。 出有造请恶,入怀薪米忧。虽云学道辈,坦途多不由。 我欲独挽之,难哉推陆舟。归来拥白云,草茅有前修。 誓不出山去,三更林莽秋。寄声二三友,兴来过我不。
wǎng zhě shào nián   suǒ hán xiū shè shì gèng bǎi nán   jiāo duō shèng liú
dāng shí huí jià   chuǎn hàn kùn wàn niú wǎn kàn cáo ǒu   bàn shì bàn nǎi hóu
hòu zhě zhū lún   shì zhě huāng qiū huāng qiū bēi   zhū lún huò xiū
fān rán nǎi   shù sāng shōu péng chái jìng wǎn zhǐ   wǎng zhǐ diào tóu
zhù shì   dié dié dào móu xiàng lái hàn shàng xíng   xuán zhī wèi yōu
zhòng niàn xīn   wǎng kǒng chóu kàn cóng lín   bǎi kǒng qiú
chū yǒu zào qǐng è   huái 怀 xīn yōu suī yún xué dào bèi   tǎn duō yóu
wǎn zhī   nán zāi tuī zhōu guī lái yōng bái yún   cǎo máo yǒu qián xiū
shì chū shān   sān gēng lín mǎng qiū shēng èr sān yǒu   xīng lái guò