月华清·雪压庭春

宋代 朱淑贞
雪压庭春,香浮花月, 揽衣还怯单保 欹枕裴回,又听一声干鹊。 粉泪共、宿雨阑干, 清梦与、寒云寂寞。 除却,是江梅曾许,诗人吟作。 长恨晓风漂泊,且莫遣香肌, 瘦减如削。 深杏夭桃,端的为谁零落。 况天气、妆点清明, 对美景、不妨行乐。 拌著,向花时取,一杯独酌。
xuě tíng chūn   xiāng huā yuè  
lǎn hái qiè dān bǎo
zhěn péi huí   yòu tīng shēng gàn què
fěn lèi gòng 宿 lán gān  
qīng mèng hán yún
chú què   shì jiāng méi céng   shī rén yín zuò
cháng hèn xiǎo fēng piāo   qiě qiǎn xiāng  
shòu jiǎn xuē
shēn xìng yāo táo   duān wèi shuí líng luò
kuàng tiān zhuāng diǎn qīng míng  
duì měi jǐng fáng xíng
bàn zhù   xiàng huā shí   bēi zhuó