乐府变十九首 其五 将军行

明代 王世贞
娄猪化为龙,头角故不分。贪狼长百兽,那不食其群。 有何短老公,自称大将军。从兵三十万,华盖若飘云。 尺一丹棱箧,细刺蛟螭文。一署臣某字,直入铜龙门。 忽开青天笑,雷公不得闻。前驱碧眼儿,惯骑大宛驹。 与公同卧起,锦带貂襜褕。朝令谒天子,暮令拜单于。 犀毗黄金造,密嵌珊瑚珠。团龙五色帛,百匹为一角。 单于大欢喜,亲为割肉炙。小妇弹琵琶,大妇奉羊酪。 手取一束箭,墨文何错落。为语而将军,物微意不薄。 箭锋但相近,各各相引却。归还告将军,将军大欢喜。 今年敌却去,好复开茅土。幕府上功簿,两两对金紫。 鬼伯何催促,将军向蒿里。严霜一夜零,华堂遍荆杞。 翩翩执金吾,缇骑类貔虎。急为发其私,丞相下御史。 支磔将军骸,分枭十二边。车裂两分张,刬肉施乌鸢。 红颜夫人妇,悬首映旌旃。白面羽林郎,含咽向重泉。 小女配人奴,歌舞侯家筵。田园亿千彊,各自称新阡。 生为众人恨,死为众鬼怜。寄语二心臣,贻臭空万年。
lóu zhū huà wèi lóng   tóu jiǎo fēn tān láng zhǎng bǎi shòu   shí qún    
yǒu duǎn lǎo gōng   chēng jiàng jūn cóng bīng sān shí wàn huá   gài ruò piāo yún    
chǐ dān léng qiè   jiāo chī wén shǔ chén mǒu zhí   tóng lóng mén    
kāi qīng tiān xiào   léi gōng wén qián yǎn ér guàn   yuān    
gōng tóng   jǐn dài diāo chān cháo lìng tiān   lìng bài chán    
huáng jīn zào   qiàn shān zhū tuán lóng bǎi   wèi jiǎo    
chán huān   qīn wéi ròu zhì xiǎo dàn pa   fèng yáng lào    
shǒu shù jiàn   wén cuò luò wèi ér jiāng jūn   wēi báo    
jiàn fēng dàn xiāng jìn   xiāng yǐn què guī huán gào jiāng jūn jiāng   jūn huān    
jīn nián què   hǎo kāi máo shàng gōng liǎng 簿   liǎng duì jīn    
guǐ cuī   jiāng jūn xiàng hāo yán shuāng líng huá   táng biàn jīng    
piān piān zhí jīn   lèi wèi chéng   xiàng xià shǐ    
zhī zhé jiāng jūn hái   fēn xiāo shí èr biān chē liè liǎng fēn zhāng chǎn   ròu shī yuān    
hóng yán rén   xuán shǒu yìng jīng zhān bái miàn lín láng hán   yān xiàng zhòng quán    
xiǎo pèi rén   hòu jiā yán tián yuán qiān 亿 jiàng   chēng xīn qiān    
shēng wèi zhòng rén hèn   wèi zhòng guǐ lián èr xīn chén   chòu kōng wàn nián