乐府变十九首 其十 江陵伎

明代 王世贞
江陵伎人子,掩袂作啼声。家家叉帘立,送王上台城。 王欲别太姬,门前黄纸催。出亦以徘徊,入亦以徘徊。 王入台城后,不省作悲啼。妆台铅粉骄,别接冶游儿。 朱门一家哭,万家得安宿。一家亦不哭,太姬方啖粥。 门外双乌栖,哑哑枝上啼。官今当大赦,不愿赦王归。 二十四皇孙,譬如南陇树。一半枝撑天,半不知爨处。
jiāng líng rén   yǎn mèi zuò shēng jiā jiā chā lián sòng   wáng shàng tái chéng    
wáng bié tài   mén qián huáng zhǐ cuī chū pái huái   pái huái    
wáng tái chéng hòu   xǐng zuò bēi zhuāng tái qiān fěn jiāo bié   jiē yóu ér    
zhū mén jiā   wàn jiā ān xiù 宿 jiā tài   fāng dàn zhōu    
mén wài shuāng   zhī shàng guān jīn dāng shè   yuàn shè wáng guī    
èr shí huáng sūn   nán lǒng shù bàn zhī chēng tiān bàn   zhī cuàn chù