乐府变十九首 其九 钧州变

明代 王世贞
富贵且莫求,贫贱且莫忧。奉君一卮酒,为君奏钧州。 钧州先王日,恩宠冠诸侯。斗大黄金玺,真人刻上头。 下令黔黎伏,上用神鬼愁。后宫五百人,一一玉搔头。 工作侔尚方,永巷儗长秋。枚马不足谭,八公日从游。 守令惕惕来,白事长叩头。御史昂昂来,旬月论为囚。 数极终有归,祻至不自谋。急风覆破樯,天火烧枯桑。 前人抽栋去,后人压空房。可怜少年子,急利好儿郎。 深宫不足居,要走高皇乡。红粉厌为土,改作估客装。 谬称平阳骑,去狎秦淮倡。秦淮欢不足,逻骑忽纵横。 旦夕长安道,冠盖郁相望。中坐中贵人,貂裘金左珰。 先收真人玺,后夺诸王章。昔日甘泉殿,千里若咫尺。 今日未央门,一叩不复得。手种桃李花,须臾变荆棘。 投书太保府,行金丞相宅。但进不复论,杳如海沈石。 四门陈刁斗,击令心肠坼。鸡犬寂无声,幸弄争逃匿。 掩泣复沈沦,洒谓众夫人。昔忝千乘主,安能縳辎轮。 谁言乃公勇,千载不复晨。但没从我去,存者他人亲。 华容慨起舞,虞姬絮前陈。急风覆破樯,畴不喂饥鳞。 天火烧空桑,女萝亦见焚。引颈各高悬,举宫向沈沦。 我欲竟此曲,罢曲涕泗涟。日月与雷霆,往往任高天。
guì qiě qiú   pín jiàn qiě yōu fèng jūn zhī jiǔ wèi   jūn zòu jūn zhōu    
jūn zhōu xiān wáng   ēn chǒng guān zhū hóu dǒu huáng jīn zhēn   rén shàng tou    
xià lìng qián   shàng yòng shén guǐ chóu hòu gōng bǎi rén   sāo tóu    
gōng zuò móu shàng fāng   yǒng xiàng cháng qiū méi tán   gōng cóng yóu    
shǒu lìng lái   bái shì zhǎng kòu tóu shǐ áng áng lái xún   yuè lùn wèi qiú    
shù zhōng yǒu guī   zhì móu fēng qiáng tiān   huǒ shāo sāng    
qián rén chōu dòng   hòu rén kōng fáng lián shào nián   hǎo ér láng    
shēn gōng   yào zǒu gāo huáng xiāng hóng fěn yàn wèi gǎi   zuò zhuāng    
miù chēng píng yáng   xiá qín huái chàng qín huái huān luó   zòng héng    
dàn cháng ān dào   guān gài xiāng wàng zhōng zuò zhōng guì rén diāo   qiú jīn zuǒ dāng    
xiān shōu zhēn rén   hòu duó zhū wáng zhāng gān quán diàn qiān 殿   ruò zhǐ chǐ    
jīn wèi yāng mén   kòu shǒu zhǒng táo huā   biàn jīng    
tóu shū tài bǎo   xíng jīn chéng xiàng zhái dàn jìn lùn yǎo   hǎi shěn shí    
mén chén diāo dǒu   lìng xīn cháng chè quǎn shēng xìng   nòng zhēng táo    
yǎn shěn lún   wèi zhòng rén tiǎn qiān shèng zhǔ ān   néng juàn lún    
shuí yán nǎi gōng yǒng   qiān zǎi chén dàn méi cóng cún   zhě rén qīn    
huá róng kǎi   qián chén fēng qiáng chóu   wèi lín    
tiān huǒ shāo kōng sāng   luó jiàn fén yǐn jǐng gāo xuán   gōng xiàng shěn lún    
jìng   lián yuè léi tíng wǎng   wǎng rèn gāo tiān