【越调】小桃红_四公子宅赋

元代 马致远
四公子宅赋 春 画堂春暖绣帏重,宝篆香微动。此外虚名要何用?醉乡中,东风唤醒梨花梦。主人爱客,寻常迎送,鹦鹉在金笼。 夏 映帘十二挂珍珠,燕子时来去。午梦薰风在何处?问青奴,冰敲宝鑑玎珰玉。兀的不胜如,石家争富,击破紫珊瑚。 秋 碧纱人歇翠纨闲,觉后微生汗。乞巧楼空夜筵散,袜生寒,青苔砌上观银汉。流萤几点,井梧一叶,新月曲阑干。 冬 两轩修竹凤凰栖,雪压玲珑翠。惯得闲人日高睡,赖花医,扶头枕上多风味。门前怪得,狂风无力,家有辟寒犀。
gōng zhái
chūn
huà táng chūn nuǎn xiù wéi zhòng   bǎo zhuàn xiāng wēi dòng wài míng yào yòng   zuì xiāng zhōng   dōng fēng huàn xǐng huā mèng zhǔ rén ài   xún cháng yíng sòng   yīng zài jīn lóng
xià
yìng lián shí èr guà zhēn zhū   yàn shí lái mèng xūn fēng zài chǔ   wèn qīng   bīng qiāo bǎo jiàn dīng dāng de shèng   shí jiā zhēng   shān
qiū
shā rén xiē cuì wán xián   jué hòu wēi shēng hàn qiǎo lóu kōng yán sàn   shēng hán   qīng tái shàng guān yín hàn liú yíng diǎn   jǐng   xīn yuè lán gān
dōng
liǎng xuān xiū zhú fèng huáng   xuě líng lóng cuì guàn xián rén gāo shuì   lài huā   tóu zhěn shàng duō fēng wèi mén qián guài de   kuáng fēng   jiā yǒu hán