【越调】小桃红_山林钟鼎未

元代 任昱
山林钟鼎未谋身,不觉生秋鬓。汉水秦关古今恨,谩劳神,何须斗大黄金印。渔樵近邻,田园随分,甘作武陵人。 东邻西舍酒频沽,拄杖穿花去。长笑功名草头路,且狂疏,醉如刘阮犹迟暮。鸡翁问余,鹿门深处,真作野人居。 宴席 桃花扇底楚天秋,恰恰莺声溜。络臂珍珠翠罗袖,捧金瓯,纤纤十指春葱瘦。移花旁酒,张灯如昼,重酌史风流。 指甲 桃腮轻托玉纤微,有恨弹珠旧。曾整金钗动春意,数归期,等闲掐损阑干翠。拈花露湿,剖橙香腻,宜捧紫霞杯。 春情 深沉院落牡丹残,懒揭珠帘看,青杏园林管弦散。翠阴间,数声黄鸟伤春叹。离怀未安,相思不惯,独传小阑干。
shān lín zhōng dǐng wèi móu shēn   jué shēng qiū bìn hàn shuǐ qín guān jīn hèn   màn láo shén   dǒu huáng jīn yìn qiáo jìn lín   tián yuán suí fēn   gān zuò líng rén
dōng lín 西 shè jiǔ pín   zhǔ zhàng chuān 穿 huā cháng xiào gōng míng cǎo tóu   qiě kuáng shū   zuì liú ruǎn yóu chí wēng wèn   鹿 mén shēn chù   zhēn zuò rén
yàn
táo huā shàn chǔ tiān qiū   qià qià yīng shēng liū luò zhēn zhū cuì luó xiù   pěng jīn ōu   xiān xiān shí zhǐ chūn cōng shòu huā páng jiǔ   zhāng dēng zhòu   zhòng zhuó shǐ fēng liú
zhǐ jia
táo sāi qīng tuō xiān wēi   yǒu hèn dàn zhū jiù céng zhěng jīn chāi dòng chūn   shù guī   děng xián qiā sǔn lán gān cuì niān huā shī 湿   pōu chéng xiāng   pěng xiá bēi
chūn qíng
shēn chén yuàn luò dan cán   lǎn jiē zhū lián kàn   qīng xìng yuán lín guǎn xián sàn cuì yīn jiān   shù shēng huáng niǎo shāng chūn tàn huái 怀 wèi ān   xiāng guàn   chuán xiǎo lán gān