【越调】天净沙_长途野草寒

元代 未知作者
长途野草寒沙,夕阳远水残霞,衰柳黄花瘦马。休题别话,今宵宿在谁家? 瘦皆因凤只鸾单,病非干暑湿风寒,空服了千丸万散。恹恹情绪,立斜阳目 断巫山。 上官有似花开,下官浑似花衰,花谢花开小哉!常存根在,明年依旧春来。 江南几度梅花,愁添两鬓霜华,梦儿里分明见他。客窗直下,觉来依旧天涯。 今生或少或多,功名一枕南柯,富贵荣华快活。今朝已过,不知明日如何? 生红闹簇枯枝,只愁吹破胭脂,说与莺儿燕子。东君知道,杏花不耐开时。 西风谓水长安,淡烟疏雨骊山,不见昭阳玉环。夕阳楼上,无言独倚阑干。 东邻多病萧娘,西邻清瘦刘郎。被一堵无端粉墙,将人隔断,抵多少水远山 长。 枯藤老树昏鸦,小桥流水人家,古道西风瘦马。夕阳西下,断肠人在天涯。 平沙细草斑斑,曲溪流水潺潺,塞上清秋早寒。一声新雁,黄云红叶青山。 西风塞上胡笳,月明马上琵琶,那抵昭君恨多?李陵台下,淡烟衰草黄沙。
cháng cǎo hán shā   yáng yuǎn shuǐ cán xiá   shuāi liǔ huáng huā shòu xiū bié huà   jīn xiāo 宿 zài shuí jiā  
shòu jiē yīn fèng zhǐ luán dān   bìng fēi gàn shǔ shī 湿 fēng hán   kōng le qiān wán wàn sàn yān yān qíng   xié yáng
duàn shān
shàng guān yǒu huā kāi   xià guān hún huā shuāi   huā xiè huā kāi xiǎo zāi   cháng cún gēn zài   míng nián jiù chūn lái
jiāng nán méi huā   chóu tiān liǎng bìn shuāng huá   mèng ér fēn míng jiàn chuāng zhí xià   jué lái jiù tiān
jīn shēng huò shǎo huò duō   gōng míng zhěn nán   guì róng huá kuài huo jīn zhāo guò   zhī míng  
shēng hóng nào zhī   zhǐ chóu chuī yān zhī   shuō yīng ér yàn zi dōng jūn zhī dào   xìng huā nài kāi shí
西 fēng wèi shuǐ cháng ān   dàn yān shū shān   jiàn zhāo yáng huán yáng lóu shàng   yán lán gān
dōng lín duō bìng xiāo niáng   西 lín qīng shòu liú láng bèi duān fěn qiáng   jiāng rén duàn   duō shǎo shuǐ yuǎn shān
zhǎng
téng lǎo shù hūn   xiǎo qiáo liú shuǐ rén jiā   dào 西 fēng shòu yáng 西 xià   duàn cháng rén zài tiān
píng shā cǎo bān bān   liú shuǐ chán chán   sāi shàng qīng qiū zǎo hán shēng xīn yàn   huáng yún hóng qīng shān
西 fēng sāi shàng jiā   yuè míng shàng pa   zhāo jūn hèn duō   líng tái xià   dàn yān shuāi cǎo huáng shā