【越调】柳营曲 赏春

元代 吴西逸
花艳冶,柳欹斜,粉墙低画楼人困也。庭院星列,罗绮云叠,簇簇闹蜂蝶。 紫霞杯我辈豪侠,绿云鬟仕女奇绝。乌丝栏看醉草,红牙板唱声揭。别,同载七 香车。 避暑偶成 共翠娥,酌金波,湖上晚风摇芰荷。丝管情多,帘幕凉过,暑气尽消磨。扇 停风几缕柔歌,袜凌波一掬香罗。醉魂偏浩荡,诗兴费吟哦。睃,老子正婆娑。 秋闺 笼太纤,拜银蟾,恰团圆几时云又掩。尘淡妆奁,风透朱帘,无语望雕檐。 博山炉香冷慵添。阳春曲唱和难タ。新凉开扇影,清恨蹙眉尖。嫌,何处可消淹?
huā yàn   liǔ xié   fěn qiáng huà lóu rén kùn tíng yuàn xīng liè   luó yún dié   nào fēng dié
xiá bēi bèi háo xiá   绿 yún huán shì jué lán kàn zuì cǎo   hóng bǎn chàng shēng jiē bié   tóng zǎi
xiāng chē 。      shǔ ǒu chéng
gòng cuì é   zhuó jīn   shàng wǎn fēng yáo guǎn qíng duō   lián liáng guò   shǔ jìn xiāo shàn
tíng fēng róu   líng xiāng luó zuì hún piān hào dàng   shī xìng fèi yín é suō   lǎo zi zhèng suō 。      qiū guī
lóng tài xiān   bài yín chán   qià tuán yuán shí yún yòu yǎn chén dàn zhuāng lián   fēng tòu zhū lián   wàng diāo yán
shān xiāng lěng yōng tiān yáng chūn chàng nán   xīn liáng kāi shàn yǐng   qīng hèn méi jiān xián   chǔ xiāo yān