【越调】斗鹌鹑_咏雪云幕重

元代 王仲元
咏雪 云幕重封,风刀劲刮。玉絮轻持,琼苞碎打,粉叶飘扬,盐花乱撒。一色白,六出花,密密疏疏,潇潇洒洒。 【紫花儿】莹玉缘高山岭岫,水晶碾陆地楼台,玻璃砌老树槎丫。蚕食柔叶,蟹走平沙。时霎,列壁铺琼迷万瓦,随风高下。蝶粉翩翻,蜂翅交杂。 【秃厮儿】应时候在深冬暮腊,高盈户报丰稔年华,驱蝗入土将瘴气压。真祥瑞,耀国家,堪夸。 【圣药王】是宜开绣闼,斟玉斝,泛羊羔美酒味偏佳。乐韵杂,歌调雅,肉屏风岁列女娇娃,开宴竞奢华。 【幺】不觉的酒力加,和气多,佳人争赏笑喧哗。玉纤将雪片拿,玉钩将雪地踏。子见等光人貌两交加,似一片玉无暇。 【紫花儿】秦岭寒迷去马,剡溪冻驻行舟差,蔡城喧起鹅鸭。读书冷落,高卧贫乏。由他,且则走斝飞觥受用咱,直吃的醉时才罢。笑相偎绣被香腮,风流如纸帐梅花。 【尾】唤家重且把毡帘下,教侍妾高烧绛蜡。读书舍烹茶的淡薄多,销金帐里传杯的快活煞。
yǒng xuě
yún zhòng fēng   fēng dāo jìn guā qīng chí   qióng bāo suì   fěn piāo yáng   yán huā luàn bái   liù chū huā   shū shū   xiāo xiāo
huā ér yíng yuán gāo shān lǐng xiù   shuǐ jīng niǎn lóu tái   lǎo shù chá cán shí róu   xiè zǒu píng shā shí shà   liè qióng wàn   suí fēng gāo xià dié fěn piān fān   fēng chì jiāo
ér yìng shí hòu zài shēn dōng   gāo yíng bào fēng rěn nián huá   huáng jiāng zhàng zhēn xiáng ruì   yào 耀 guó jiā   kān kuā
shèng yào wáng shì kāi xiù   zhēn jiǎ   fàn yáng gāo měi jiǔ wèi piān jiā yùn   diào   ròu píng fēng suì liè jiāo   kāi yàn jìng shē huá
yāo jué de jiǔ jiā   duō   jiā rén zhēng shǎng xiào xuān huá xiān jiāng xuě piàn   gōu jiāng xuě zi jiàn děng guāng rén mào liǎng jiāo jiā   shì piàn xiá
huā ér qín lǐng hán   shàn dòng zhù xíng zhōu chà   cài chéng xuān é shū lěng luò   gāo pín yóu   qiě zǒu jiǎ fēi gōng shòu yòng zán   zhí chī de zuì shí cái xiào xiāng wēi xiù bèi xiāng sāi   fēng liú zhǐ zhàng méi huā
wěi huàn jiā zhòng qiě zhān lián xià   jiào shì qiè gāo shāo jiàng shū shè pēng chá de dàn duō   xiāo jīn zhàng chuán bēi de kuài huo shā