宋代 陆文圭
青天一片玉,上有众星列。 夜中光渐小,谗此玻璃月。 白免卯时生,桂子秋后结。 天上有山河,两界隔吴越。 何当御嫦娥,万里驾飞辙。 太白为前驱,彩莺相继发。
qīng tiān piàn   shàng yǒu zhòng xīng liè  
zhōng guāng jiàn xiǎo   chán yuè  
bái miǎn mǎo shí shēng   guì qiū hòu jié  
tiān shàng yǒu shān   liǎng jiè yuè  
dāng cháng é   wàn jià fēi zhé  
tài bái wèi qián   cǎi yīng xiāng