与董生对牡丹酌

宋代 黄甲
春色醲如许,名花故自繁。 春来翻更懒,花发与谁言。 汝过苔应破,庭空竹尚存。 一壶聊复醉,从此坐窥园。
chūn nóng   míng huā fán  
chūn lái fān gēng lǎn   huā shuí yán  
guò tái yīng   tíng kōng zhú shàng cún  
liáo zuì   cóng zuò kuī yuán