玉笛引

唐代 方式济
遗钗断发填宫井,擪笛魂归春苑影。墙外无人三两声,碧墀铺月梨花冷。 记得西园侍宴时,君王爱度《凉州词》。长调穿风无气力,铜盘露赐传催急。 白杨瑟瑟迷金碗,纤尘光掩昭华琯。歌台小妓惯偷吹,误渍残脂口香满。 蜀山破梦漏丁丁,不敢床前自报名。回廊弓印惊鹦鹉,夜夜亲来续箫谱。
chāi duàn tián gōng jǐng   hún guī chūn yuàn yǐng qiáng wài rén sān liǎng shēng   chí yuè huā lěng
de 西 yuán shì yàn shí   jūn wáng ài liáng zhōu 》。 cháng diào chuān fēng 穿   tóng pán chuán cuī
bái yáng jīn wǎn   xiān chén guāng yǎn zhāo huá guǎn tái xiǎo guàn tōu chuī   cán zhī kǒu xiāng mǎn
shǔ shān mèng lòu dīng dīng   gǎn chuáng qián bào míng huí láng gōng yìn jīng yīng   qīn lái xiāo