玉簟凉 七夕有感和其年

清代 曹贞吉
十载长安。记如此良宵,团扇抛残。龙梭初罢织,赴碧落幽欢。 几多钿合蟢子,陈瓜果、乞巧楼前。惊梦醒,但绛河千尺,云气漫漫。 无端。嫩苔绣瓦,斜月窥窗,妆做秋意阑珊。去年当此际,正同倚危栏。 定识凉生玉簟,盼鹊驾、不到人间。天似水,掷泪珠、荷露争圆。
shí zài cháng ān liáng xiāo   tuán shàn pāo cán lóng suō chū zhī   luò yōu huān
duō diàn zi   chén guā guǒ qiǎo lóu qián jīng mèng xǐng   dàn jiàng qiān chǐ   yún màn màn
duān nèn tái xiù   xié yuè kuī chuāng   zhuāng zuò qiū lán shān nián dāng   zhèng tóng wēi lán
dìng shí liáng shēng diàn   pàn què jià dào rén jiān tiān shì shuǐ   zhì lèi zhū zhēng yuán