玉簟凉

宋代 史达祖
秋是愁乡。自锦瑟断弦,有泪如江。平生花里活,奈旧梦难忘。蓝桥云树正绿,料抱月、几夜眠香。河汉阻,但凤音传恨,阑影敲凉。 新妆。莲娇试晓,梅瘦破春,因甚却扇临窗。红巾衔翠翼,早弱水茫茫。柔指各自未翦,问此去、莫负王昌。芳信准,更敢寻、红杏西厢。
qiū shì chóu xiāng jǐn duàn xián   yǒu lèi jiāng píng shēng huā huó   nài jiù mèng nán wàng lán qiáo yún shù zhèng 绿   liào bào yuè mián xiāng hàn   dàn fèng yīn chuán hèn   lán yǐng qiāo liáng
xīn zhuāng lián jiāo shì xiǎo   méi shòu chūn   yīn shén què shàn lín chuāng hóng jīn xián cuì   zǎo ruò shuǐ máng máng róu zhǐ wèi jiǎn   wèn wáng chāng fāng xìn zhǔn   gèng gǎn xún hóng xìng 西 xiāng