余得木杖于秦望山中今三十年矣陇蜀万里未尝

宋代 陆游
提携到处觉身轻,楚泽秦关不计程。 只道维摩无侍者,谁知上座是同行。 青鞋白拂真相称,湘竹溪藤误得名。 珍重从今常倚壁,住庵吾欲过浮生。
xié dào chù jué shēn qīng   chǔ qín guān chéng
zhī dào wéi shì zhě   shéi zhī shàng zuò shì tóng háng
qīng xié bái zhēn xiàng chēng   xiāng zhú téng míng
zhēn zhòng cóng jīn cháng   zhù ān guò shēng