余德甫吴明卿夜至赋得虚字

明代 宗臣
羡尔荆高革,频年燕市居。悲歌人不问,击筑意何如。 愁得尊前缓,春从柳上舒。庭飞梁苑雪,吾忆楚江渔。 寂寞思玄赋,萧条谏猎书。谁其鸿鹄志,俗已凤麟疏。 兵革中原满,星辰北斗虚。相看千古色,涕泪满长裾。
xiàn ěr jīng gāo   pín nián yān shì bēi rén wèn   zhù    
chóu zūn qián huǎn   chūn cóng liǔ shàng shū tíng fēi liáng yuàn xuě   chǔ jiāng    
xuán   xiāo tiáo jiàn liè shū shuí hóng 鸿 zhì   fèng lín shū    
bīng zhōng yuán mǎn   xīng chén běi dǒu xiāng kàn qiān   lèi mǎn cháng