与道侣同于水陆寺会宿

唐代 子兰
论道穷心少有朋,此时清话昔年曾。柿凋红叶铺寒井, 鹄坠霜毛著定僧。风递远声秋涧水,竹穿深色夜房灯。 出门尽是劳生者,只此长闲几个能。
lùn dào qióng xīn shǎo yǒu péng   shí qīng huà nián céng shì diāo hóng hán jǐng  
zhuì shuāng máo zhù dìng sēng fēng yuǎn shēng qiū jiàn shuǐ   zhú chuān 穿 shēn fáng dēng
chū mén jìn shì láo shēng zhě   zhī zhǎng xián néng