与单君范坐凝坐亭

宋代 陈著
危世见交情,相逢坐小亭。 平看二麦秀,虚受万山青。 往事酒俱醉,可人诗自醒。 悠悠一俯仰,白鸟入冥冥。
wēi shì jiàn jiāo qing   xiāng féng zuò xiǎo tíng  
píng kàn èr mài xiù   shòu wàn shān qīng  
wǎng shì jiǔ zuì   rén shī xǐng  
yōu yōu yǎng   bái niǎo míng míng