尉迟杯慢

宋代 万俟咏
碎云薄。向碧玉枝缀万萼。如将汞粉匀开,疑使柏麝薰却。雪魄未应若。况天赋、标艳仍绰约。当暄风暖日佳处,戏蝶游蜂看着。 重重绣帟珠箔。障秾艳霏霏,异香漠漠。见说徐妃,当年嫁了,信任玉钿零落。无言自啼露萧索。夜深待、月上阑干角。广寒宫、要与姮娥,素妆一夜相学。
suì yún báo xiàng zhī zhuì wàn è jiāng gǒng fěn yún kāi   shǐ 使 bǎi shè xūn què xuě wèi yìng ruò kuàng tiān biāo yàn réng chuò yuē dāng xuān fēng nuǎn jiā chǔ   dié yóu fēng kàn zhe
chóng chóng xiù zhū zhàng nóng yàn fēi fēi   xiāng jiàn shuō fēi   dāng nián jià le   xìn rèn diàn líng luò yán xiāo suǒ shēn dài yuè shàng lán gān jiǎo guǎng 广 hán gōng yào héng é   zhuāng xiāng xué