尉迟杯 冬景

明代 王夫之
夕阴凝。分一半霜月空霄影。危柯风吼鼍吟,料得栖禽难定。 眉云黛蹙。问何事、带浓愁不醒。也应他、倦看天涯,万里平芜烟暝。 休道柳㬉花娇。便秋色、碧梧犹恋金井。早似十分,摇落也谁,待怨玉露当时。 薄倖但、随风几片。丹枫还、逞飘零情性。听孤鸿、暗度三更,幽魂脉脉孤省。
yīn níng fēn bàn shuāng yuè kōng xiāo yǐng wēi fēng hǒu tuó yín liào de   qín nán dìng      
méi yún dài wèn shì dài nóng chóu xǐng yīng juàn kàn tiān wàn píng   yān míng          
xiū dào liǔ nuǎn huā jiāo biàn qiū 便 yóu liàn jīn jǐng zǎo shì shí fēn yáo luò   shuí dài yuàn   dāng shí        
báo xìng dàn suí fēng piàn dān fēng hái chěng piāo líng qíng xìng tīng hóng àn sān gēng 鸿 yōu hún   shěng