与陈明敬采方竹作

清代 屈大均
不采禹阳阮隃枝,不求罗娇笼䈡干。闻君方竹拂云霄,枝枝中矩堪把玩。 我生好入名山游,手中竹杖是朋俦。阮隃只堪作长笛,笼䈡但可架高楼。 爱兹方竹坚如铁,出入扶持宜暮节。进长居后退居前,令我不随人磬折。 贤人方之圣人圆,嗟余违世不知权。但使乔松得本性,何须散木终天年。 与君向此筼筜掘,磊砢怜伊有正骨。摩娑不减金琅玕,铿然爪甲声清越。 人间五岳好游嬉,莫教尚平婚嫁迟。骑二茅龙君不羡,驾三青鸟吾不希。 但将方竹作双杖,与尔高高上翠微。
cǎi yáng ruǎn shù zhī   qiú luó jiāo lóng cōng gàn wén jūn fāng zhú yún xiāo   zhī zhī zhōng kān wán
shēng hǎo míng shān yóu   shǒu zhōng zhú zhàng shì péng chóu ruǎn shù zhǐ kān zuò cháng   lóng cōng dàn jià gāo lóu
ài fāng zhú jiān tiě   chū chí jié jìn cháng hòu tuì 退 qián   lìng suí rén qìng shé
xián rén fāng zhī shèng rén yuán   jiē wéi shì zhī quán dàn shǐ 使 qiáo sōng běn xìng   sàn zhōng tiān nián
jūn xiàng yún dāng jué   lěi luǒ lián yǒu zhèng suō jiǎn jīn láng gān   kēng rán zhǎo jiǎ shēng qīng yuè
rén jiān yuè hǎo yóu   jiào shàng píng hūn jià chí èr máo lóng jūn xiàn   jià sān qīng niǎo
dàn jiāng fāng zhú zuò shuāng zhàng   ěr gāo gāo shàng cuì wēi