虞城怀古

唐代 王翰
虞坂山深树石苍,偶来吊古独彷徨。草生夜雨闲田绿,蓬断秋风假道荒。 霸业千年惭诡谲,忠臣一谏系存亡。行人莫向空城宿,拍枕河声东去长。
bǎn shān shēn shù shí cāng   ǒu lái diào páng huáng cǎo shēng xián tián 绿   péng duàn qiū fēng jiǎ dào huāng
qiān nián cán guǐ jué   zhōng chén jiàn cún wáng xíng rén xiàng kōng chéng 宿   pāi zhěn shēng dōng zhǎng