与常不轻弈棋输松枝笔一篇

宋代 章甫
南山苍须翁,阅世几千秋。 终以明自煎,晚为松滋侯。 孙枝后来秀,劲直余风流。 亦学管城子,来从毛颖游。 故人使江南,江北停归辀。 持赠比岁寒,厚意岂暗投。 形貌若黄槁,风度犹清修。 轻健殊可人,不作绕指柔。 我贫得长閒,造物因冥搜。 诗成呼使前,脱帽明窗幽。 旁无赏音人,赖尔能点头。 无论及钱神,政恐为尔羞。
nán shān cāng wēng   yuè shì qiān qiū  
zhōng míng jiān   wǎn wèi sōng hòu  
sūn zhī hòu lái xiù   jìng zhí fēng liú  
xué guǎn chéng   lái cóng máo yǐng yóu  
rén shǐ 使 jiāng nán   jiāng běi tíng guī zhōu  
chí zèng suì hán   hòu àn tóu  
xíng mào ruò huáng gǎo   fēng yóu qīng xiū  
qīng jiàn shū rén   zuò rào zhǐ róu  
pín zhǎng xián   zào yīn míng sōu  
shī chéng shǐ 使 qián   tuō mào míng chuāng yōu  
páng shǎng yīn rén   lài ěr néng diǎn tóu  
lùn qián shén   zhèng kǒng wéi ěr xiū