玉岑

宋代 董嗣杲
云掩风林万窍号,慧因桥畔息方袍。 秦郎閒濯溪头足,许老清挥石上毫。 玉出何年迷草莽,教传异域想波涛。 山门翠拥山岚润,一道光芒月正高。
yún yǎn fēng lín wàn qiào hào   huì yīn qiáo pàn fāng páo  
qín láng xián zhuó tóu   lǎo qīng huī shí shàng háo  
chū nián cǎo mǎng   jiào chuán xiǎng tāo  
shān mén cuì yōng shān lán rùn   dào guāng máng yuè zhèng gāo