与参寥师行园中得黄耳蕈

宋代 苏轼
遣化何时取众香,法筵斋钵久凄凉。 寒蔬病甲谁能采,落叶空畦半已荒。 老楮忽生黄耳菌,故人兼致白芽姜。 萧然放箸东南去,又入春山笋蕨乡。
qiǎn huà shí zhòng xiāng   yán zhāi jiǔ liáng  
hán shū bìng jiǎ shuí néng cǎi   luò kōng bàn huāng  
lǎo chǔ shēng huáng ěr jūn   rén jiān zhì bái jiāng  
xiāo rán fàng zhù dōng nán   yòu chūn shān sǔn jué xiāng