余卜居偶得山水之胜喜而赋之

宋代 姜特立
寒士把茆聊盖头,岂假山水寻清幽。 偶然驻足得胜地,造物所赋非人谋。 有山无水清晖减,有水无山爽致卑。 流水青山屋上下,此妙唯许坡公知。
hán shì máo liáo gài tóu   jiǎ shān shuǐ xún qīng yōu  
ǒu rán zhù shèng   zào suǒ fēi rén móu  
yǒu shān shuǐ qīng huī jiǎn   yǒu shuǐ shān shuǎng zhì bēi  
liú shuǐ qīng shān shàng xià   miào wéi gōng zhī