谕宝二首

唐代 元稹
沉玉在弱泥,泥弱玉易沉。扶桑寒日薄,不照万丈心。 安得潜渊虬,拔壑超邓林。泥封泰山阯,水散旱天霖。 洗此泥下玉,照耀台殿深。刻为传国宝,神器人不侵。 冰置白玉壶,始见清皎洁。珠穿殷红缕,始见明洞彻。 镆铘无人淬,两刃幽壤铁。秦镜无人拭,一片埋雾月。 骥跼环堵中,骨附筋入节。虬蟠尺泽内,鱼贯蛙同穴。 艅艎无巨海,浮浮矜瀎潏。栋梁无广厦,颠倒卧霜雪。 大鹏无长空,举翮受羁绁。豫樟无厚地,危柢真卼臲. 圭璧无卞和,甘与顽石列。舜禹无陶尧,名随腐草灭。 神功伏神物,神物神乃别。神人不世出,所以神功绝。 神物岂徒然,用之乃施设。禹功九州理,舜德天下悦。 璧充传国玺,圭用祈太折。千寻豫樟干,九万大鹏歇。 栋梁庇生民,艅艎济来哲。虬腾旱天雨,骥骋流电掣。 镜悬奸胆露,剑拂妖蛇裂。珠玉照乘光,冰莹环坐热。 此物比在泥,斯言为谁发。于今尽凡耳,不为君不说。
chén zài ruò   ruò chén sāng hán   zhào wàn zhàng xīn
ān qián yuān qiú   chāo dèng lín fēng tài shān zhǐ   shuǐ sàn hàn tiān lín
xià   zhào yào 耀 tái diàn 殿 shēn wèi chuán guó bǎo   shén rén qīn
bīng zhì bái   shǐ jiàn qīng jiǎo jié zhū chuān 穿 yān hóng   shǐ jiàn míng dòng chè
rén cuì   liǎng rèn yōu rǎng tiě qín jìng rén shì   piàn mái yuè
huán zhōng   jīn jié qiú pán chǐ nèi   guàn tóng xué
huáng hǎi   jīn dòng liáng guǎng 广 shà   diān dǎo shuāng xuě
péng cháng kōng   shòu xiè zhāng hòu   wēi zhēn niè   .
guī biàn   gān wán shí liè shùn táo yáo   míng suí cǎo miè
shén gōng shén   shén shén nǎi bié shén rén bu shi chū   suǒ shén gōng jué
shén rán   yòng zhī nǎi shī shè gōng jiǔ zhōu   shùn tiān xià yuè
chōng chuán guó   guī yòng tài zhé qiān xún zhāng gàn   jiǔ wàn péng xiē
dòng liáng shēng mín   huáng lái zhé qiú téng hàn tiān   chěng liú diàn chè
jìng xuán jiān dǎn   jiàn yāo shé liè zhū zhào chéng guāng   bīng yíng huán zuò
zài   yán wèi shuí jīn jǐn fán ěr   wéi jūn shuō