雨雹

金朝 李俊民
云龙失守元气乖,隐隐愁听狂车雷。须臾飘骤不成雨,一天风雹从何来。 交横散落星石陨,纷霍迸击冰山摧。坳平忽讶坑谷满,垤起俄作丘陵堆。 惊忙飞走残夭夭,斲器枝叶枯根荄。穿窗入户弹相射,填街溢巷把莫推。 恢恢难补天网漏,凛凛欲压坤轴颓。一方生理遭殄瘁,造物不恤空自哀。 是时仲夏行冬令,谁把四序颠倒催。虽有舜弦愠不解,孰谓邹律春能回。 阳虽位降乾道在,一阴才进力可排。履霜之渐此其始,司寒挟党结祸胎。 春秋大小百馀国,独向鲁地三为灾。世间万事岂不见,那用区区书观台。 我思天变岂徒尔,以象告人当自裁。
yún lóng shī shǒu yuán guāi   yǐn yǐn chóu tīng kuáng chē léi piāo zhòu chéng   tiān fēng báo cóng lái
jiāo héng sàn luò xīng shí yǔn   fēn huò bèng bīng shān cuī ào píng kēng mǎn   dié é zuò qiū líng duī
jīng máng fēi zǒu cán yāo yāo   zhuó zhī gēn gāi chuān 穿 chuāng dàn xiāng shè   tián jiē xiàng tuī
huī huī nán tiān wǎng lòu   lǐn lǐn kūn zhóu tuí fāng shēng zāo tiǎn cuì   zào kōng āi
shì shí zhòng xià xíng dōng lìng   shuí diān dào cuī suī yǒu shùn xián yùn jiě   shú wèi zōu chūn néng huí
yáng suī wèi jiàng qián dào zài   yīn cái jìn pái shuāng zhī jiàn shǐ   hán xié dǎng jié huò tāi
chūn qiū xiǎo bǎi guó   xiàng sān wèi zāi shì jiān wàn shì jiàn   yòng shū guān tái
tiān biàn ěr   xiàng gào rén dāng cái