浴罢

元代 宗衍
浴罢振轻袂,漱齿汲石井。木落岁已秋,山深夜逾静。 细咏馀幽响,清心寄真境。松门凉月阴,挂杖一僧影。
zhèn qīng mèi   shù chǐ 齿 shí jǐng luò suì qiū shān   shēn jìng    
yǒng yōu xiǎng   qīng xīn zhēn jìng sōng mén liáng yuè yīn guà   zhàng sēng yǐng