原仲致中寄梅雪二诗再次前韵

宋代 刘子翚
一雪度腊寒不春,风光淡然溪谷滨。 清湖读易月当午,乌石挂庐梅照晨。 未借流膏耕沃野,聊乘爽气款苍垠。 嗣音风雅愧辞竭,安得笔翻云汉津。
xuě hán chūn   fēng guāng dàn rán bīn  
qīng yuè dāng   shí guà méi zhào chén  
wèi jiè liú gāo gēng   liáo chéng shuǎng kuǎn cāng yín  
yīn fēng kuì jié   ān fān yún hàn jīn