原仲红酿甚佳尝有十壶之约小诗发一笑

宋代 刘子翚
广文挟书门户闭,广文置书尊罍开。 但欣引人着胜地,岂暇问客从何来。 走浪畦风初绿稻,屑尘村雨欲黄梅。 十泓琥珀今余几,垒块非浇不可摧。
guǎng 广 wén jiā shū mén   guǎng 广 wén zhì shū zūn léi kāi  
dàn xīn yǐn rén zhe shèng   xiá wèn cóng lái  
zǒu làng fēng chū 绿 dào   xiè chén cūn huáng méi  
shí hóng jīn   lěi kuài fēi jiāo cuī