元章好古过人书画惊世起余作歌

宋代 刘泾
天下爱奇人没量,奇不谀人奇解相。奇人奇物方合璧,乞与世间人物样。 六朝唐盛始兼得,访古知名已萧爽。人亡物丧付衰梦,注想后来逢好尚。 元章心自鉴秋月,一路仍行九霄上。家时菜色无斗粟,书画奇奇世人望。 譬如大海沈百宝,尔辈乘风得之浪。二王褚陆已天作,老顾如来更天匠。 其馀缇袭凡几重,但见光明烂垂象。珍犀瑞锦扶兰茝,龙跃鸾惊诃魍魉。 金仙讵敢触以手,雪子玉人聊置掌。余家僻素最沈著,退舍还师觉难傍。 世人往往力能干,未免目虾终惚恍。缄机伪谬各臣妾,未睹堂堂笔中王。 袖间涩缩气如线,净几明窗谩瞻仰。从来所有万钱价,不即臭帤当火葬。 倾心妙绝岂求胜,妄意临摹须杀谤。端居自号书一品,好事如封绘三藏。 诸郎青出即护持,未肯充饥谬为驵。余衰二物拟高阁,子可专之世无两。 书来诗往但悠悠,尘土欺人正惆怅。
tiān xià ài rén méi liàng   rén jiě xiāng rén fāng   shì jiān rén yàng    
liù cháo táng shèng shǐ jiān   fǎng 访 zhī míng xiāo shuǎng rén wáng sàng shuāi mèng zhù   xiǎng hòu lái féng hào shàng    
yuán zhāng xīn jiàn qiū yuè   réng xíng jiǔ xiāo shàng jiā shí cài dǒu shū   huà shì rén wàng    
hǎi shěn bǎi bǎo   ěr bèi chéng fēng zhī làng èr wáng chǔ tiān zuò lǎo   lái gèng tiān jiàng    
fán zhòng   dàn jiàn guāng míng làn chuí xiàng zhēn ruì jǐn lán chǎi lóng   yuè luán jīng wǎng liǎng    
jīn xiān gǎn chù shǒu   xuě rén liáo zhì zhǎng jiā zuì shěn zhù tuì   shè 退 hái shī jué nán bàng    
shì rén wǎng wǎng néng gàn   wèi miǎn xiā zhōng huǎng jiān wěi miù chén qiè wèi   táng táng zhōng wáng    
xiù jiān suō xiàn 线   jìng míng chuāng mán zhān yǎng cóng lái suǒ yǒu wàn qián jià   chòu dāng huǒ zàng    
qīng xīn miào jué qiú shèng   wàng lín shā bàng duān hào shū pǐn hǎo   shì fēng huì sān zàng    
zhū láng qīng chū chí   wèi kěn chōng miù wéi zǎng shuāi èr gāo zi   zhuān zhī shì liǎng    
shū lái shī wǎng dàn yōu yōu   chén rén zhèng chóu chàng