元月四夜洞庭春醉作三首 其一
落落江皋不定萍,冬寒唯忆旧春温。前生并蒂双飞语,到底昙花一现人。
万念俱非终算好,此身虽在只堪惊。惘然无地觅无迹,但见梧苞渐渐新。
luò
落
luò
落
jiāng
江
gāo
皋
bù
不
dìng
定
píng
萍
,
dōng
冬
hán
寒
wéi
唯
yì
忆
jiù
旧
chūn
春
wēn
温
。
。
qián
前
shēng
生
bìng
并
dì
蒂
shuāng
双
fēi
飞
yǔ
语
,
dào
到
dǐ
底
tán
昙
huā
花
yī
一
xiàn
现
rén
人
。
。
wàn
万
niàn
念
jù
俱
fēi
非
zhōng
终
suàn
算
hǎo
好
,
cǐ
此
shēn
身
suī
虽
zài
在
zhǐ
只
kān
堪
jīng
惊
。
。
wǎng
惘
rán
然
wú
无
dì
地
mì
觅
wú
无
jì
迹
,
dàn
但
jiàn
见
wú
梧
bāo
苞
jiàn
渐
jiàn
渐
xīn
新
。
。