元祐五年秋尝宿独木为诗以自遣今复过此追旧感叹用韵示超然二首 其二
踪迹漂流不系船,旧游曾到意茫然。玉笙哀怨初凉夜,秋月婵娟落木天。
往事已嗟如昨梦,壮怀无复似当年。炉峰当眼空相向,因念区区想见怜。
zōng
踪
jì
迹
piāo
漂
liú
流
bù
不
xì
系
chuán
船
,
jiù
旧
yóu
游
céng
曾
dào
到
yì
意
máng
茫
rán
然
yù
。
shēng
玉
āi
笙
yuàn
哀
chū
怨
liáng
初
yè
凉
qiū
夜
,
yuè
秋
chán
月
juān
婵
luò
娟
mù
落
tiān
木
天
。
wǎng
往
shì
事
yǐ
已
jiē
嗟
rú
如
zuó
昨
mèng
梦
,
zhuàng
壮
huái
怀
wú
无
fù
复
shì
似
dāng
当
nián
年
lú
。
fēng
炉
dāng
峰
yǎn
当
kōng
眼
xiāng
空
xiàng
相
yīn
向
,
niàn
因
qū
念
qū
区
xiǎng
区
jiàn
想
lián
见
怜
。