远游十首

宋代 韩元吉
雷出九地底,化为万鼓鼙。 豕首柄石斧,剨然四海驰。 夔{魁斗换虚}与罔象,辟除靡有遗。 无私乃帝令,负雨多随之。 苟能仆夷伯,何怨儿女为。
léi chū jiǔ   huà wèi wàn  
shǐ shǒu bǐng shí   huò rán hǎi chí  
kuí   { kuí dòu huàn   } wǎng xiàng   chú yǒu  
nǎi lìng   duō suí zhī  
gǒu néng   yuàn ér wèi