远游曲

宋代 王称
蟭螟栖蚊睫,鲲鹏运天渊。看来小大各有适,人生出处同所然。 苏秦未佩六国印,一身落魄谁相问。相如去蜀谒武皇,高车四马生辉光。 以兹感慨慕昔人,起秣吾车膏吾轮。出门仰天发长笑,宁辞断梗随风尘。 朝趋枫陛谒明主,夕掌兰台作贵臣。自谓半生有奇遇,从閒因献甘泉赋。 雕虫小技何足誇,白日天光屡回顾。朝回敕赐飞龙驹,玉勒光辉骄道隅。 雕筵象几进绮食,不但醉饱同侏儒。君不见汉家主父宁久贫,买臣无复恒负薪。 当时妻子笑相薄,一朝四海来相亲。闵生寂寞困藜莠,荣期憔悴蒙埃尘。
jiāo míng wén jié   kūn péng yùn tiān yuān kàn lái xiǎo yǒu shì   rén shēng chū chù tóng suǒ rán
qín wèi pèi liù guó yìn   shēn luò shuí xiāng wèn xiàng shǔ huáng   gāo chē shēng huī guāng
gǎn kǎi rén   chē gāo lún chū mén yǎng tiān cháng xiào   níng duàn gěng suí fēng chén
cháo fēng míng zhǔ   zhǎng lán tái zuò guì chén wèi bàn shēng yǒu   cóng xián yīn xiàn gān quán
diāo chóng xiǎo kuā   bái tiān guāng huí cháo huí chì fēi lóng   guāng huī jiāo dào
diāo yán xiàng jìn shí   dàn zuì bǎo tóng zhū jūn jiàn hàn jiā zhǔ níng jiǔ pín   mǎi chén héng xīn
dāng shí xiào xiāng báo   zhāo hǎi lái xiāng qīn mǐn shēng kùn yǒu   róng qiáo cuì méng āi chén